Monday, September 28, 2009

Miến Điện: 2 năm sau cuộc Cách mạng Tăng bào

Cách nay đúng hai năm, chính quyền quân nhân Miến Điện đã ra lệnh cho binh lính đàn áp những cuộc biểu tình đòi dân chủ do các nhà sư Phật giáo dẫn đầu. Trong lúc gần tới ngày kỷ niệm này, các lực lượng an ninh ở Rangoon, thành phố lớn nhất Miến Điện, đã được đặt trong tình trạng báo động cao để ngăn ngừa sự tái diễn của cuộc nổi dậy thường được gọi là Cuộc Cách Mạng Tăng Bào (The Saffron Revolution). Trong khi đó, các lực lượng dân chủ Miến Điện cũng ra sức làm cho người dân đừng quên những gì đã xảy ra hai năm trước. Mời quí vị theo dõi thêm một số chi tiết dựa theo tường thuật của thông tín viên đài VOA Than Lwin Htun.

Buddhist monks march down a street for a second day as they launch a peaceful protest movement in Rangoon, Burma, 19 Sep 2007
Biểu tình đòi dân chủ do các nhà sư Phật giáo dẫn đầu tại Rangoon, Miến Ðiện năm 2007
Tin tức từ Rangoon cho biết các biện pháp an ninh nghiêm nhặt đang được áp dụng tại thành phố lớn nhất Miến Điện này và tình hình ở đây hiện nay khá yên tĩnh, khác hẳn với cảnh tượng của hai năm trước, là lúc mà hàng trăm ngàn người đã rủ nhau xuống đường để đòi chấm dứt sự cai trị của tập đoàn tướng lãnh.

Dẫn đầu những cuộc biểu tình rầm rộ khi đó là các nhà sư với những lời cầu kinh. Một nhà sư đã dùng loa phóng thanh kêu gọi mọi người xếp hàng để vừa đi vừa tụng kinh cầu nguyện.

Những cuộc biểu tình năm 2007, bùng ra vào trung tuần tháng 8 để chống đối quyết định tăng giá nhiên liệu của chính phủ, đã lên tới cao điểm vào hạ tuần tháng 9 và lúc đó mọi người bắt đầu hy vọng là Miến Điện sẽ tìm được một phương cách ôn hòa để tiến tới dân chủ.

Tuy nhiên, hy vọng đó đã bị tan vỡ vào ngày 26 tháng 9, khi chính quyền quân nhân ra lệnh cho binh sĩ của họ sử dụng mọi sức mạnh mà họ có được để dẹp tan cuộc biểu tình.

Bên cạnh những người lính nổ súng bừa bãi vào đoàn người biểu tình, những dân quân thân chính phủ, có tên Swan Ar Shin, cũng dùng gậy gộc để tấn công người dân và các nhà sư một cách thô bạo.

Những hình ảnh thô bạo đó đã được chiếu trên những màn ảnh truyền hình và máy tính trên khắp thế giới, kể cả cảnh tượng một ký giả Nhật bản bị lính Miến Điện bắn chết trên đường phố.

Chính phủ Miến Điện nói rằng có 37 người thiệt mạng trong các cuộc biểu tình, nhưng những nhân vật lãnh đạo phe đối lập nói rằng số người chết cao hơn rất nhiều. Một số tăng ni bị bắt năm 2007 cho đến nay vẫn còn bị giam cầm.

Trong những ngày vừa qua, với mục đích không để cho tái diễn những cuộc biểu tình của hai năm trước, chính phủ Miến Điện đã bố trí các lực lượng an ninh xung quanh các tu viện trên khắp nước, kể cả ngôi chùa Vàng Shwe Dagon nổi tiếng ở Rangoon.

Trong một cuộc phỏng vấn mới đây dành cho đài VOA, một nhà sư Miến Điện nói rằng chính phủ đã hạn chế sự đi lại của các tu sĩ, đặc biệt là những nhà sư trẻ.

Vị sư này nói rằng các tăng ni không được tự do đi lại; họ bị giới hữu trách đòi cho xem giấy tờ tùy thân và thường xuyên bị tra hỏi. Vị sư nói thêm rằng các nhà sư trẻ còn gặp nhiều khó khăn hơn.

Những nhà sư được giới hữu trách cho phép di chuyển thì nói rằng họ bị nhà chức trách theo dõi từng bước.

Tuy có sự đàn áp dữ dội như thế, những nhân vật tranh đấu cho dân chủ Miến Điện vẫn không chùn bước. Mới đây, các nhà sư thuộc Liên Minh Tăng Già Toàn Miến (All Burma Monks Alliance) đã đưa ra một tuyên cáo đòi chính phủ tạ lỗi về vụ đàn áp tăng ni năm 2007 và trả tự do cho những nhà tu hành đang bị giam cầm.

Liên minh này đã đề ra thời hạn chót là ngày 3 tháng 10 để chính quyền thỏa mãn hai đòi hỏi vừa kể. Họ nói rằng trong trường hợp chính quyền không đáp ứng, họ sẽ kêu gọi toàn thể tăng ni trên cả nước từ chối tiếp nhận phẩm vật cúng dường của nhà chức trách, kể cả của những nhân vật cao cấp trong chính quyền quân nhân.

Lời kêu gọi đó có phần chắc sẽ được các tu sĩ hưởng ứng.

Một nhà sư trẻ Miến Điện nói rằng ông phải tuân lời các nhân vật lãnh đạo trong hàng giáo phẩm, và trong thâm tâm, ông rất ngưỡng mộ những nhà sư sẵn sàng hành động để bảo vệ người dân.

Tại Rangoon, những người ủng hộ dân chủ nói rằng thành phố này đang yên tĩnh nhưng đây là một sự yên tĩnh ngột ngạt. Họ nói thêm rằng chắc chắn là một ngày nào đó thành phố này sẽ thoát ra khỏi sự ngột ngạt và sợ hãi. 


VOA News

Sunday, September 27, 2009

Thông Báo Khẩn Cấp : CSVN Thách thức Cộng Đồng Bắc Cali Tổ Chức Hội Nghị Ngay Tại Tiền Đình Thị Sảnh San Francisco trong 2 ngày 15-16 tháng 11 sắp tới .








Phó vụ trưởng VGDĐH Nguyễn Thị Lê Hương đã có văn thư phúc đáp yêu cầu của Nguyễn Tấn Dũng là sẽ công khai tổ chức Hội Nghị "Gặp Gỡ Việt Nam" (Meet Vietnam) . Hội Nghị nầy dự trù sẽ tổ chức ngay tại tiền đình thị sảnh (City Hall) thuộc T.P San Francisco trong 2 ngày 15-16 tháng 11 sắp tới .

Đây là một thách thức to lớn đối với cộng đồng Bắc California nói riêng và toàn thể cộng đồng NVHN California nói chung .

Chỉ còn thời gian ngắn hơn một tháng, xin đồng bào Bắc California hãy chuẩn bị kế hoạch đối phó .

Xin đồng bào Nam California và các vùng phụ cận đổ quân ểm trợ cho cộng đồng Bắc California .







BẮC CALI QUYẾT TÂM GIỮ VỮNG PHÒNG TUYẾN !





Tin tức cập nhật về Hội Nghị Việt Gian CSVN tại Bắc California ngày 15-16 tháng 11 sẽ được phổ biến tại link nầy . Post nầy dành riêng cho tin tức, xin bạn đọc đóng góp ý kiến vào link dưới đây :


http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=9077

Kính

Đặng Quỳnh Như .

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma đến Nam California: ‘Lòng tôi luôn hướng về người Tây Tạng’


LONG BEACH - Buổi thuyết giảng tại Long Beach Convention Center, vào ngày 25 và 26 Tháng Chín của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, vị lãnh đạo tinh thần của dân tộc Tây Tạng, lôi cuốn hàng chục ngàn người từ khắp nơi đổ về Long Beach, thành phố có bờ biển dài nhất miền Nam California.

* Giới truyền thông cần ‘phụng sự cho công lý và sự thật!’

Trong khi không khí ở bên ngoài Long Beach Convention Center tấp nập từng đoàn người đủ mọi lứa tuổi, mọi sắc dân chen nhau đông vui như trẩy hội, thì bên trong, viên chức ngành an ninh và tình báo Hoa Kỳ toát mồ hôi với nhiệm vụ bảo đảm an ninh cho buổi gặp gỡ giữa Ðức Ðạt Lai Lạt Ma với báo chí.

Một tăng sinh Ðài Loan, hiện ở tại Hoa Kỳ, cho biết ông đã từ Kentucky bay đến Long Beach để tham dự buổi hoằng pháp của Ðức Ðạt Lại Lạt Ma. “Ðây không phải là lần đầu tôi đến nghe ngài thuyết giảng.” Dù ngài giảng ở bất cứ đâu, “tôi luôn cố gắng đi nghe,” để học “áp dụng triết lý cao siêu của nhà Phật vào đời sống hàng ngày.”

Sau khi phải xếp hàng rất dài, phải trải qua cổng security, điểm danh, xét ID, và các túi hành trang được đội chó K9 dò tìm vũ khí, giới truyền thông được đưa vào phòng họp, nơi số nhân viên an ninh hiện diện cũng đông ngang với báo giới.

Buổi họp báo bắt đầu trễ hơn một giờ đồng hồ so với dự định, khiến một số phóng viên tỏ vẻ sốt ruột, nhưng ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm khi Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, từ một cửa bên hông bước vào phòng.

Ngài vừa đi, vừa chắp tay hoa, vái chào mọi người.

Ðối với nhiều ký giả, đây là lần đầu được diện kiến Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, vị lãnh tụ tinh thần khả kính của người Tây Tạng.

Và đa số đã bị chinh phục ngay lập tức với thần sắc uy nghi nhưng khiêm cung của ngài.

Ân cần gửi lời chào đến cử tọa, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma bảo rằng mọi người đều có thể sống hạnh phúc nếu mọi người đều đối xử thành thực, công bằng với nhau và “có lòng trắc ẩn với tha nhân.” Và, với tư cách một tín đồ Phật Giáo, bổn phận của ngài là “gieo rắc tình thương” đến muôn nơi.

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma chia sẻ quan điểm của ngài về vai trò truyền thông. “Báo giới có một thiên chức lớn lao với xã hội.” Ngài nói. “Ðó là phụng sự công lý và sự thật.” Ðể đảm nhận được trọng trách đó, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma cho rằng, nhiều khi ký giả “không thể chỉ tường trình, mà còn phải điều tra.”

Rồi ngài nói đùa: “Do đó các ký giả phải có những chiếc mũi ‘dài như vòi con voi,’ đôi tai có thể ‘nghe được tiếng côn trùng,’ phải đeo ‘thêm một đôi mắt ở sau lưng,’ và có một cái đầu ‘luôn luôn thắc mắc.’”

Phóng viên Người Việt đặt câu hỏi, giữa vai trò lãnh đạo tôn giáo, và lãnh đạo quốc gia, vai trò nào “nhiều thử thách hơn.”

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma cho biết từ nhỏ ngài đã được trau dồi để trở thành một lãnh đạo tôn giáo, và “không hề được huấn luyện để trở thành một chính trị gia.” Vì thế, khuynh hướng tự nhiên của ngài là “hướng về toàn thể chúng sinh”. Tuy nhiên, “ở một mặt khác, lòng tôi cũng luôn hướng về người dân Tây Tạng,” vì “khi chúng tôi mất độc lập, phải sống kiếp sống lưu vong, chắc chắn cũng phải có những khắc khoải nào đó.”

Trả lời câu hỏi kế tiếp của Người Việt về nguyện vọng tha thiết nhất của ngài cho người dân Tây Tạng, Ðứt Ðạt Lai Lạt Ma trả lời ngay: “Một nền dân chủ thực sự.” Ngài giải thích thêm, “từ năm 2001, chúng tôi đã bầu ra lãnh đạo của Tây Tạng theo thể chế dân chủ, vị này lãnh đạo được hai nhiệm kỳ,” và chúng tôi sẽ phải “chuẩn bị cho một cuộc bầu cử nữa vào năm 2011.”

Ngài tin rằng “người Tây Tạng phải được bầu ra người lãnh đạo của họ theo thể chế dân chủ,” và “đã có nhiều nỗ lực dân chủ hóa Tây Tạng từ nhiều năm nay.”

Nhà báo Lý Kiến Trúc, chủ nhiệm nguyệt san Văn Hóa, đặt câu hỏi liệu ngài có dự tính đến thăm Việt Nam và chúc phúc cho 60 triệu tín đồ Phật tử, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma đùa ý nhị: “Không có thư mời!” (“There is no invitations”)

Giữa những tiếng cười rộ trong phòng, ngài giải thích thêm, ngay cả tại những quốc gia đang theo chế độ Cộng Sản như Trung Quốc và Việt Nam, nơi mà đời sống tôn giáo bị kềm chế, “tôi tin rằng sâu thẳm trong trái tim những nhà lãnh đạo này, họ vẫn tin vào một đấng Thượng Ðế, nhưng họ chỉ chưa thắng được những ham muốn của chính mình.”

“Ðó là lý do tại sao tôi đi khắp nơi để thuyết giảng!”

Một phóng viên của tờ Tibetan Times hỏi rằng ngài đã từng phát biểu “mong sao chính quyền Trung Quốc ngày càng mỏng đi,” vậy dự tính kế tiếp của ngài là gì. Ðức Ðạt Lai Lạt Ma cười và trả lời: “Tôi từng được gặp một số trí thức và học giả Trung Quốc, họ rất chân thành, rất hiểu, và rất đạo đức,” “những người này vào được chính quyền thì rất tốt.”

Tuy nhiên, “ngay tại Trung Quốc, cũng có nhiều khuynh hướng khác nhau.”

Ða số các câu hỏi còn lại của buổi họp báo kéo dài đúng 30 phút xoay quanh vấn đề tự trị của Tây Tạng, và mặc dầu các ký giả không nhắc nhiều đến hai chữ Trung Quốc, đa số đều tỏ ra thấu hiểu tình cảnh của người dân Tây Tạng, và ủng hộ nỗ lực đấu tranh để dân chủ hóa đất nước họ.

Trước khi chấm dứt buổi họp báo, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma một lần nữa nhắc nhở giới truyền thông về “trách nhiệm xã hội” của họ: “Phụng sự cho công lý và sự thật!

Hà Giang/Người Việt

Hãy Giữ Vững Phòng Tuyến Bắc Cali ơi !


Có thể sau khi nghiên cứu chiến trường chống cộng của NVHN, đảng CSVN Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị đánh lớn ở San Francisco . Tại sao San Francisco ? Đây là một thành phố nổi tiếng về du lịch , một thương cảng lớn ở Bắc Cali, hơn nữa SF nằm gần các cộng đồng Bắc Cali như San Jose, Tri-City, Oakland, Sacramento... "Dùng nông thôn bao vây thành thị, dùng tỉnh thành bao vây thành phố" Kế hoạch VC xưa nay là dùng các nơi gần đó nhộm đỏ trước rồi tới các thành trì của NVHN chung quanh .

Năm 1994 với sự trợ giúp của Vũ Đức Vượng một Việt kiều thân cộng ở Bắc Cali đã đưa phái đoàn CSVN tổ chức 3 ngày Viet Expo tại Ford Mason San Francisco . Lúc đó đồng bào Bắc Cali đoàn kết như một khối sắt. Với sự yểm trợ ngày đêm của 4 tờ báo, 3 đài phát thanh đưa tin liên tục gần như 24/24 vận động cho cuộc biểu tình . Các tổ chức trong Liên Hội Bắc Califonia họp hành liên tục cùng chung với các hội đoàn khác để vận động tổ chức biểu tình . Các hội sinh viên trong vùng, Hội phụ nữ, Bô Lão đứng chung với các hội đoàn cựu quân nhân Nhảy Dù, Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến , Không Quân , Hải Quân có mặt đầy đủ không thiếu người nào .

Tinh thần người Việt Quốc Gia tại Bắc Cali lúc đó là một tinh thần rèn trui bằng thép, đoàn kết như keo sơn đã dựng lên một trường thành vững chắc để ngăn chận sự xâm nhập của thế lực đỏ . Để chứng tỏ khả năng mình trong 3 ngày số đồng bào biểu tình chống VietExpo-94 lên trên 10,000 người . Đây là một cuộc biểu dương lớn nhất chưa từng có của cộng đồng Bắc California . Cờ Vàng đã dương cao ở các ngọn đồi chung quanh khu vực trải dài tới cảng Ford Mason và tràn ngập khu vực VietExpo CSVN . Sinh viên học sinh NVQG xâm nhập vào bên trong hội trường tố cáo tội ác CS đã làm cho 3 ngày triển lãm tuyên truyền CSVN bị thất bại hoàn toàn .

Từ năm 1994 trở về sau cộng đồng Bắc Cali tan rã ! Sự chia rẽ trầm trọng giữa Liên Hội Bắc Cali và Hội cựu tù nhân chính trị . Đài phát thanh, báo chí cộng đồng thay vì chống cộng lại đưa mũi dùi chống đối nhau . Đài phát thanh quê hương và Hội cựu tù nhân chính trị tổ chức biểu tình chống Liên Hội Bắc Cali, chống ông Vũ Văn Lộc , IRCC . Liên Hội Bắc Cali lùi vào bóng tối và sau đó tự giải tán . Hội cựu tù nhân chính trị với Đài Phát Thanh Quê Hương đã trở thành biểu tượng chống cộng giữ vững thành trì Bắc Cali một thời gian từ 1997-2001 . Sau năm 2001 bên trong nội bộ Cộng Đồn Bắc Cali xung đột để rồi chia thành 2,3 lực lượng chống đối nhau .

Sau năm 2001 Cộng Đồng Bắc Cali không còn là biểu tượng của thành trì Chống Cộng vững chắc như thời gian trước đây . Sự chia rẽ ngày càng thêm trầm trọng đã làm lợi cho sự xâm nhập của CSVN .

Năm 2006 CSVN trở lại Ford Mason tổ chức Vietnam's Day lần nữa tuy không còn vững như trước nhưng cộng đồng Bắc California cố gắng vận động đè bẹp chương trình Vietnam's Day .

Ngày 15-16 tháng 11 sắp tới , thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị tấn công thành trì Bắc Cali bằng một VietExpo mang tên "Meet Vietnam" được tổ chức ngay tại City Hall của San Francisco . Phó Thủ Tướng CSVN Hoàng Trung Hải và Nguyễn Thiện Nhân đích thân chỉ huy trận đánh nầy .

Trong khi bọn Việt Gian và các tổ chức thân cộng ngày đêm hung hăng vận động cho tổ chức của chúng qua văn thư, email tràn ngập thì Cộng Đồng Bắc Cali giữ yên lặng . Sự yên lặng vì không đủ sức chống giữ thành trì hay sự yên lặng vì chấp nhận đầu hàng ?

"Bọn CSVN chưa dám tổ chức VietExpo "Meet Vietnam" ở Houston hay Nam Cali vì chúng nó sợ bị vỡ mặt" Đây là một lời nói tôi ghi nhận được từ một người bạn . Bắc Cali không khác gì Cao Nguyên năm xưa nếu Cao Nguyên bị thất thủ thì Sàigòn sẽ bị thất thủ . Muốn giữ vững Bắc Cali trong lúc nầy cần phải cầu viện sự đổ quân của Nam Cali và các cộng đồng lân cận là một sự việc làm cần thiết. "Meet Vietnam" do phó Thủ Tướng CSVN Hoàng Trung Hải và Nguyễn Thiện Nhân chỉ huy nên chúng ta không thể xem thường .

Tôi là một phụ nữ ở Bắc Cali trong một thành trì gần như bị thất thủ tôi mong các cộng đồng Bắc Cali hãy bỏ qua mọi dị biệt trong lúc nầy để cùng nhau chống lại sự xâm nhập của thế lực đỏ CSVN . Chúng ta không thể ngồi yên để bọn CSVN tung hoàng ngay trên mãnh đất chúng ta đang ở .

Nguyễn Thị Sông Hương

Buôn Dân Bán Nước

Cả mấy chục năm sau, người dân ở Miền Bắc CS mới biết, Thủ Tướng CS Hà nội gởi công hàm dâng hai đảo Hoàng sa và Trường sa cho Trung Cộng. Vì rằng lúc bấy giờ trong thời chiến tranh, dưới chế độ Xã hội Chủ nghĩa CS kiểm soát nghiệt ngã truyền thông đại chúng và xa lộ Internet trên thế giới chưa có. 


Còn bây giờ thì khác. Thủ Tướng Việt Cộng Nguyễn tấn Dũng bí mật nhận 50 tỷ Đô la của CS Bắc Kinh với cái giá trao chủ quyền gần hết Biển Đông của VN cho TC, nhượng đất ở Cao Nguyên cho TC vào lập làng, lập chợ, lập xưởng khai thác bauxite ở Cao Nguyên Trung phần VN, và tạo mọi dễ dàng cho hàng hoá, công ty và con người của TC vào VN. Hành động buôn dân bán nước đó - chưa đầy hai năm -- đã bị "lòi chành té bứa". Nói theo tiếng của địa phương mà người Miền Tây Nam Việt thường nói, nói khá lâu rồi về hành động và con người CS phản quốc, mải quốc cầu vinh là Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng này.



Bây giờ dư luận xầm xì ở VN về Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng nhạn của CS Bắc Kinh 50 tỷ Đô la nay đã "chạy nhựt chình" quốc tế, thành thông tin, nghị luận thế giới rồi. Báo điện tử Asia Sentinel ngày Thứ Hai 21 tháng 9, năm 2009 có một bài "Việt Nam bịt miệng những người chỉ trích Trung Quốc", với chủ đề "Những nhà báo trên mạng và bogger hãy cẩn thận. 'Đại Ca' đang canh chừng. Nơi nguy hiểm nhất đối với những người công kích chính quyền Trung Quốc là nước Việt Nam".



Báo này đưa ra sự kiện chứng minh CS "Hà Nội đã bí mật nhận của Bắc Kinh một số tiền khổng lồ 50 tỷ đô la cứu nguy... đó là lý do Hà Nội phải ra tay triệt hạ những tiếng nói chống âm mưu xâm lấn của Trung Quốc." Và củng cố lập luận về sự kiện nhận tiền 50 tỷ Đô la của TC đó bằng hành động mới đây của CS Hà nội ngửa tay xin vay của Ngân Hàng Phát Triển Châu Á, 500 triệu đô la để cứu nguy ngân sách, là một dấu hiệu cho thấy chính phủ CS Hà nội không thể nào từ chối tiền cứu nguy của TC. Để mimh hoạ thêm.



Báo Asia Sentinel còn dẩn chứng thêm một số sự kiện khác. Như nhiều nhà đầu tư đã rút khỏi Việt Nam. Đầu tư trực tiếp từ nước ngoài giảm đến 82%. Việt Nam bị thâm thủng mậu dịch với Trung Quốc rất nặng nề. Ngân sách quốc gia của CS Hà nội khiếm hụt trầm trọng; năm nay khiếm hụt tương đương với 10,1% GDP, chớ không phải 9,8% như dự tính.



Theo báo trên mạng Asia Sentinel, CS Hà nội nhận 50 tỷ đô la của CS Bắc Kinh. Đổi lại CS Hà Nội cam kết để cho doanh nhân Trung Quốc sang Việt Nam làm ăn, và đó là nguyên nhân phải chiều lòng đàn anh Hoa Lục bằng cách trấn áp người có tư tưởng chống đối Trung Quốc. Tháng tư 2009, Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng đi Bắc Kinh cam kết với thủ tướng Ôn Gia Bảo là sẽ cho các công ty Trung Quốc làm ăn dễ dàng tại Việt Nam. Nên không còn lạ gì khi nghe vị Thủ Tướng VC này "trước sau như một" tuyên bố khai thác buxite là "chủ trương lớn" của Đảng Nhà Nước.



Tác giả bài báo nói một số nhà bất đồng chính kiến tin rằng TC đã mua gọn chính phủ CS Hà nội bằng cách cho Hà Nội 50 tỷ đô la vào lúc khủng hoảng tài chính lên đến mức cao điểm. Cái gói tiền to này cho CS Hà nội sẽ làm cho vấn đề Hoàng sa và Trường sa nhỏ đi. Sự thật đã chứng minh. Trong bản đồ thềm lục địa CS Hà nội nạp cho Liên Hiệp Quốc và Uy ban Thềm lục địa quốc tế ở Jamaica, hai đảo này không còn nằm trong biển VN nữa. Trái lại cái lưỡi bò của TC liếm gần hết Biển Đông của nước VN.



Người dân Việt yêu nước ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngoại tin rằng việc Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng đi Bắc Kinh cam kết với thủ tướng Ôn Gia Bảo là sẽ cho các công ty Trung Quốc làm ăn dễ dàng tại Việt Nam, phần thua thiệt, thiệt thòi sẽ là đất nước và nhân dân VN. Người Tàu qua VN khỏi chiếu khán nhập cảnh sẽ trở thành kiêu binh của đội quân thứ năm của TC. 


Các công ty TC vào Cao Nguyên khai thác sẽ tàn phá môi sinh, văn hoá đồng bào Thượng và chiếm cao điểm và hành lang an ninh quốc phòng của VN như Đại Tướng Võ nguyên Giáp của CS đã nói. Hàng gian, hàng giả, hàng độc của TC bị hai thị trường lớn nhứt thế giới là Au và Mỹ chê bai, tẩy chay, xưởng hàng hoá của thế giới là TC sẽ tuồng tràn ngập lãnh thổ VN, giết kỹ nghệ VN vừa mới manh nha, làm nhân công VN thất nghiệp, nông dân VN càng làm càng lỗ.



CS Hà Nội đã lệ thuộc TC lại càng thần phục CS Bắc Kinh. CS Hà nội tưởng đã nắm chặt hơn 700 tờ báo thì giấu nhẹm được. Nhưng đâu có dè tiềm thức phấn đấu vươn lên của VN bị 1000 năm giăc Tàu bùng lên khi TC lập huyện Tam sa bằng hai đảo Hoàng sa và Trưòng sa của VN mà CS Hà nội đã bí mật nhượng và cho TC vào khai thác bauxite ở Cao Nguyên. Không vận dụng được báo chí do CS nắm, nhiều nhà báo xé rào viết blog chánh trị trên Internet, CS rất khó kiểm soát. Khó vì những người viết blog chánh trị đánh du kích, trà trộn trong 21 triệu người có Internet ở VN trong đó có 4 triệu người viết blog.



CS Hà nội một mặt lo ngại có lộn xộn trước đại hội đảng vào năm 2011 thường là cơ hội đổi thay ba người cầm đầu đảng nhà nước. Nên trước đại hội CS Hà nội mở một cuộc càn quét, định làm im tiếng nói của những người bất đồng chánh kiến. Từ tháng 12 năm rồi, CS Hà nội đã ra quyết định kiểm soát blog để chận đứng những nhà đấu tranh cho dân chủ dùng blog để bàn về chánh trị dưới bí danh. 

Công an đã bắt ông Nguyễn xuân Nghĩa một nhà vận động dân chủ và Ô Lê công Định, một luật sư nhân quyền nổi trội. Mặt khác CS Bắc Kinh bực bội và chỉ thị CS Hà nội phải làm im những tiếng nói người Việt trong và ngoài Đảng Nhà Nước càng ngày phê bình, chỉ trích, chống đối càng nhiều, càng mạnh người láng giềng khổng lồ phương băc xâm lấn VN và nhà cầm quyền CS Hà nội quá yếu hèn.



Việc chống TC nguyên do chánh người Việt trong ngoài đảng, tổ chức nhà nước, không phân biệt tôn giáo chống TC và CS Hà nội hiện thời không phải là sự rạn nứt của tình "đồng chí" hay sự trổi dậy của tinh thần bài ngoại của người Việt. Vì rằng người Việt bản chất ít bài ngoại, nhứt là người Miền Nam ở ngả tư quốc tế và từng tiếp xúc rất sớm với người Tây Phương. 

Nhưng với người Tàu thì rất dè dặt và rất dễ hiểu; do 1000 năm bị giặc Tàu cai trị. Bao đời khởi nghĩa danh lưu muôn thuở đều chống giặc Tàu, giành độc lập là chánh: Hai Bà Trưng, Ba Triệu, Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê. Dè dặt như trong lịch sử cận đại, thời Đệ nhứt VNCH cấm không cho người Hoa làm một số nghề. Thời Đệ nhị Cộng Hoà buộc trường Tàu phải dùng tiếng Việt làm chuyển ngữ.



Nguyên do chánh phong trào chống TC thời CS Hà nội chỉ vì CS Hà nội bán đất, dâng biển cho TC để lấy đồng la xanh, chỉ tệ mạnh. Chống cả TC và VC vì cả hai đều là chánh phạm. Tội buôn dân, bán nước, mãi quốc cầu vinh là một tội tày trời đối với người dân Việt, một tội trời không dung, đất không tha, dân không để.



VI ANH

Thế giới lên án bản Báo cáo Nhân Quyền của CSVN



Ngày 24 tháng 9 vừa qua, Ủy hội nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã nhóm họp tại Genève để kiểm điểm định kỳ bản báo cáo nhân quyền của Cộng sản Việt Nam. Sau đó, trên trang điện tử của chế độ, Hà Nội đã cho đăng một bài đề cập về bản báo cáo nhân quyền cùng với những lời ngụy tạo gọi là ủng hộ bản báo cáo này của một số quốc gia. Bản báo cáo nhân quyền của Cộng sản Việt Nam do thứ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh, trình bày một số điểm chính như sau:

“Quan tâm và thúc đẩy các quyền con người cho mọi người dân Việt Nam luôn là ưu tiên của đảng và nhà nước Việt Nam, là nền tảng được phản ánh nhất quán và xuyên suốt trong mọi chính sách, luật pháp của nhà nước Việt Nam…. Các quyền dân sự và chính trị được ghi rõ trong hệ thống pháp luật Việt Nam, từ hiến pháp cho đến văn bản pháp luật trên nhiều lĩnh vực khác nhau. 

Chỉ tính riêng từ năm 1986 đến nay, Việt Nam đã ban hành và sửa đổi khoảng 13,000 văn bản luật và dưới luật, trong đó các quyền dân sự, chính trị được quy định một cách cụ thể và toàn diện hơn. Quốc hội khẳng định vai trò là cơ quan quyền lực cao nhất đại diện cho ý chí và nguyên vọng của nhân dân, trực tiếp giám sát hoạt động của các cơ quan nhà nước. 

Sự tham gia tích cực và chủ động của các lực lượng phản biện xã hội như báo chí, truyền thông, các tổ chức xã hội - nghề nghiệp và của chính người dân cũng đã góp phần nâng cao hiệu quả hoạt động của các cơ quan nhà nước cũng như ý thức của người dân về các quyền mà họ được hưởng”.

Về sinh hoạt dân chủ, bản báo cáo nhân quyền của CSVN còn viết như sau: “Quy chế dân chủ ở cơ sở do nhà nước ban hành năm 1998 đã tạo điều kiện cho mọi tầng lớp nhân dân tham gia (sic). Quyền lập hội của người dân được bảo vệ bằng pháp luật và được thể hiện trên thực tế. Việt Nam hiện có 380 hội đoàn hoạt động trên phạm vi toàn quốc, 18 tổ chức công đoàn, nhành, 6.020 tổ chức địa phương và hàng nghìn hiệp hội, câu lạc bộ hoạt động trong lãnh vực xã hội nằm trong khuôn khổ cho phép của nhà nước. 

Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và thông tin của người dân được thể hiện rõ qua sự phát triển nhanh chóng, đa dạng về loại hình và phong phú về nội dung của các phương tiện thông tin đại chúng. Tính đến năm 2008, cả nước có hơn 700 cơ quan báo chí in với 850 ấn phẩm, gần 15.000 nhà báo, truyền hình phủ sóng đến 85% hộ gia đình Việt Nam, 1 hãng thông tấn, 80 báo điện tử và hàng ngàn trang tin điện tử trên mạng Internet, 55 nhà xuất bản. Việt Nam hiện có khoảng 20 triệu người truy cập Internet, chiếm 23.5% dân số, cao hơn mức trung bình của Châu á (18%)”.

Bản báo cáo còn đề cập nhiều vấn đề khác liên quan đến quyền tự do tín ngưỡng, chỉ số phát triển con người, chính sách xã hội đối với phụ nữ trẻ em, sắc tộc, xóa đói giảm nghèo v.v... Cộng sản Việt Nam đã khoe rằng đại diện của một số quốc gia tham dự buổi kiểm định đã “đánh giá cao” thành tựu về nhân quyền của Hà Nội. 

Bài báo của trang điện tử đảng Cộng sản Việt Nam còn viết rằng Cuba, Venezuela và Nga thì cho rằng “cách tiếp cận và phương pháp giải quyết của Việt Nam trong việc thực hiện quyền con người là một tấm gương để các nước học tập (sic). Brunei thì nói là “ghi nhận vai trò tích cực của Việt Nam trong việc xây dựng cơ chế nhân quyền ASEAN”

Thái lan thì nói là “Việt Nam đã cung cấp kinh nghiệm quý cho các nước khác trong việc thực hiện đầy đủ quyền người dân”. Algeria thì “coi những thành tựu của Việt Nam cũng như cách tiếp cận của Việt Nam trong việc thực hiện Cơ chế kiểm định định kỳ là một đóng góp thiết thực vào cơ chế hoạt động của Ủy hội nhân quyền Liên Hiệp Quốc”.

Tuyệt nhiện, Hà Nội đã không hề nói đến những phê phán và những đòi hỏi cải thiện tình trạng vi phạm nhân quyền hiện nay tại Việt Nam của hầu hết các quốc gia tham dự buổi kiểm định định kỳ ngày 24 tháng 9 tại Genève. Bản báo cáo và phần tóm lược buổi kiểm định đăng trên báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam cho chúng ta thấy sự coi thường dư luận của Hà Nội và cái gọi là “quan tâm và thúc đẩy quyền con người” của Cộng sản Việt Nam chỉ là láo khoét và bịp bợm. 

Tổ chức Human Rights Watch (HRW) đã cho rằng bản báo cáo và thái độ ứng xử của Cộng sản Việt Nam trong buổi kiểm định ngày 24 tháng 9 vừa qua là một trò hề.

1/ Cộng sản Việt Nam đã từ chối 45 khuyến cáo của các quốc gia thành viên trong Ủy Hội nhân quyền Liên hiệp quốc về những vi phạm của Hà Nội đối với các quyền dân sự. Ví dụ như khuyến cáo Hà Nội chấm dứt kiểm soát Internet, Blogger và chấp nhận báo chí tư nhân, cho phép các nhóm và cá nhân đẩy mạnh các sinh hoạt nhân quyền, quyền phát biểu tự do, sửa đổi những luật lệ cáo buộc các tội trạng đối với những nhà đối kháng ôn hòa, phóng thích toàn bộ những tù nhân lương tâm, bãi bỏ toàn bộ án tử hình v.v...

2/ Cộng sản Việt Nam đã từ chối mời những chuyên gia về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc viếng thăm Việt Nam bao gồm cả những quan sát viên đặc biệt của Liên Hiêp Quốc về các vấn đề liên quan đến tự do trình bày, tự do tín ngưỡng, tra tấn, bạo hành đối với phụ nữ v.v...

3/ Cộng sản Việt Nam đã phủ nhận việc bắt giữ và cầm tù hàng trăm tù nhân lương tâm và những nhà hoạt động tôn giáo. Cộng sản Việt Nam đã trắng trợn chối rằng họ không bắt giữ bất cứ ai chỉ trích chính phủ, mà chỉ bắt giữ những người vi phạm luật pháp mà thôi.

4/ Đại diện của 15 quốc gia gồm Á Căn Đình (Argentia), Úc Đại Lợi (Autralia), Áo (Austria), Azerbaijan, Ba Tây (Brazil), Burkina Fasco, Gia Nã Đại (Canada), Chí Lợi (Chile), Phần Lan (Finland), Pháp Quốc (France),. Đức Quốc (Germany), Ireland, Ý Đại Lợi (Italy), Mã Lai (Malaysia), Mễ Tây Cơ (Mexico), Hòa Lan (Netherland), Tân Tây Lan (New Zealnd), Na Uy (Norway), Ba Lan (Poland), Nam Hàn (South Korea), Thụy Điển (Sweden), Thụy Sĩ (Switzerland), Anh Quốc và Hoa Kỳ đã mạnh mẽ khuyến cáo tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trong phiên họp vào tháng 5 của Ủy hội nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Báo chí và truyền thông quốc tế đã đồng loạt loan tải những chỉ trích và phê phán của các tổ chức nhân quyền thế giới và đại diện của một số quốc gia về sự ngoan cố của Cộng sản Việt Nam trong việc phủ nhận không có tù nhân lương tâm tại Việt Nam cũng như không chịu cải sửa những vi phạm về quyền dân sự và chính trị, quyền tự do báo chí và ngôn luận, quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng, quyền tự do Internet và Blogger. 

Điều này cho thấy Cộng sản Việt Nam, một là đã trắng trợn gian dối trong bản báo cáo và tiếp tục ngoan cố khi bị thế giới lên án, cùng lúc đánh lừa dư luận trong nước về phản ứng của thế giới trước sự gian trá của chế độ; hai là Hà Nội quá ngu dốt, lạc hậu và độc ác để có thể hiểu được thế nào là tôn trọng nhân quyền, và đã hành động hoàn toàn ngược lại với với những gì mà họ đã viết lên trong bản cáo nhân quyền. Chính điều này mà dư luận thế giới cho rằng Cộng sản Việt Nam đã tỏ ra nhạo báng trách nhiệm về quyền con người (Vietnam “making a mockery of right obligations").

Trung Điền